Thứ Năm, 13 tháng 9, 2018

Á châu tự do: Đời người muốn hạnh phúc thì phải biết trừ bỏ 4 điều tổn hại này


Theo á châu tự do, với được một đời người hạnh phúc rẻ đẹp, chậm tiến độ hầu như là nguyện vọng chung của phần đông mọi người. Trong khoảng xưa tới bây giờ, chúng ta luôn cho rằng, đạt được 1 chỉ tiêu nào chậm triển khai bên ngoài, như là với tiền, sở hữu được địa vị quyền lực, hoặc fake với được tên tuổi, chính là với được hạnh phúc trong tay. Nhưng trên thực tại, khi bạn đạt được các tiêu chuẩn này rồi, thì cũng ko một mực thật sự cảm thấy hạnh phúc, theo Á châu tự do. Có thể tìm hiểu thêm Á châu tự do tại https://www.dkn.tv/


Đi mua câu trả lời về hạnh phúc

Con người ta bởi yêu chuộng 1 điều nào ngừng thi côngĐây hơn, 1 khi đạt được điều Đó rồi hoặc ko đạt được nó, ngẫu nhiên sẽ cảm thấy bản thân thật may mắn hoặc bất hạnh. Mang người thích làm cho quan, 1 khi với được chức quan, thì sẽ cảm thấy bản thân thật may mắn; còn như thường có cơ hội khiến quan, thì sẽ cảm thấy thế cục rất đau khổ, sống mà chẳng mang được niềm vui.

Người mong muốn vun đắp một gia đình ấm êm hạnh phúc, cưới được người mình yêu, hoặc 1 đối tượng tâm đầu ý hợp, cảm thấy đây là điều may mắn hơn cả; còn như mua ko được đối tượng tuyệt vời, liền cảm thấy xấu số, cả đời sống trong đau khổ.

Theo á châu tự do, có người cảm thấy trường thọ là may mắn. Dù vậy, thiển nghĩ dù cho chúng ta với thể sống tới hơn 200 tuổi thì đã sao. Tuổi già sức yếu, bước chân lảo đảo, thủ công cũng ko còn được cởi mở như xưa, các giác quan cũng dần thoái hóa. Cuộc sống như vậy, liệu còn thú vị gì đây?. Điều bi cảm hơn cả là, giả dụ chẳng may con cháu chúng ta mất sớm, thế là bản thân phải chịu nỗi đau “người đầu bạc tiễn người đầu xanh”, vậy nên sống lâu cũng không mang hạnh phúc gì đáng để nói cả.

Cũng có người cảm thấy sở hữu phổ thông tiền tài là may mắn nhất. Nhưng tiền bạc lại ko tậu được sức khỏe, thế thì cũng thật quá xấu số. Chúng ta cũng cho rằng thi đỗ đại học, vào trường danh tiếng là hạnh phúc, nhưng nếu khi ra trường rồi lại ko mang được công tác như ý, bao công sức trước đây cũng như đổ sông đổ biển, lúc Đó ngẫm lại, các điều mà chúng ta ngày trước cho là hạnh phúc, giờ lại bởi vậy xấu số.

Bà Helen Keller – nữ nhà văn mù lừng danh của nước Mỹ từng nói: “Nếu như sở hữu thể cho tôi thấy được ánh sáng chỉ ba ngày thôi, tôi chính là người hạnh phúc nhất trên đời này”. Ông Nelson Mandela – cựu Tổng thống Nam Phi nhận được giải thưởng Nobel hòa bình, bởi chống lại nạn kỳ thị phân biệt chủng tộc mà bị giam cầm suốt 27 năm, về sau ông đã viết trong quyển hồi ký của mình: “Khi còn trong tội nhân, mỗi ngày có thể được tắm nắng nửa giờ đồng hồ, Đó là điều hạnh phúc nhất rồi”. Hẳn nhiên, giả dụ quan điểm hạnh phúc của họ mà đặt định được, đối chiếu lại, thì tuyệt đại bộ phận người đều đang sống trong hạnh phúc. Bên cạnh đó, sự thật lại chẳng phải như vậy: đôi mắt của chúng ta sở hữu thể nhìn thấy được ánh sáng, mỗi ngày cũng với thể phơi nắng nửa ngày, nhưng vốn ko phải ai ai cũng đều cảm giác hạnh phúc.

Muốn hạnh phúc phải biết nhận ra và chiếc bỏ các điều làm cho ta không hạnh phúc

Trong Phật giáo cho rằng, muốn xây dựng đời người hạnh phúc, đầu tiên phải cái trừ đi những nguyên tố làm cho ta không hạnh phúc.

Điều thứ nhất, nhận thức sai lầm, ý kiến điên đảo: ví như ko tin vào nhân quả, khiến xằng làm cho bậy, hoặc ko hiểu rõ vô thường, cho rằng hết thảy của cõi trần đều là vĩnh viễn không đổi thay, giả dụ đề cập chấp trước vào mẫu sắc thân này, cho rằng có thể sống mãi không già, không bao giờ biến đổi, mỗi ngày đều đi trang điểm cho nó. Nhưng thật ra, hết thảy những pháp hữu vi nơi cõi tục đều là bởi nhân duyên hòa hợp mà sinh khởi, là biến đổi theo thời gian, vốn chẳng phải là bản thân ta, cũng không hề sở hữu của ta, đều là vô thường cả, như trong cuốn “Vạn thiện đồng quy tập” với nói:
“Vô thường tấn tốc, niệm niệm thiên cư, thạch hỏa phong đăng, thệ ba tàn chiếu, lộ hoa điện ảnh, bất túc vi dụ”.

Theo á châu tự do, tạm bợ hiểu là: “Vô thường biến đổi mau; từng niệm tiếp nối nhau; đá lửa gió đèn đó; sóng hết ánh lửa tàn; sương hoa là bóng ảnh; chẳng với gì kể thêm”. Đây đều nhắc rõ đạo lý vô thường của đời người.

Điều thứ 2, chấp trước vào cái tôi quá mạnh mẽ: Lấy bản thân làm trọng điểm đối mặt sở hữu hết thảy của thế gian; hoặc là chấp trước vào các gì mình với được là của bản thân, như chấp vào cơ thể là thuộc về ta, chấp vào tên tuổi là thuộc về ta, chấp vào của nả là thuộc về ta. Chúng ta cần phải biết rằng mọi phiền não đều là “chấp vào cái tôi” mà khởi nên, chính như “Duy Thức thuật ký” nói:

Theo á châu tự do, “Sở dĩ phổ quát trở ngại phiền não, đều là bởi loại chấp ngã của ta mà sinh ra những phiền não này, nếu ko chấp vào cái tôi quá, thì sẽ ko còn phiền não để nhắc tới nữa”. Chấp trước là cỗi nguồn của mọi khổ đau, là xuất xứ khiến chúng ta chẳng thể đánh tháo được khỏi luân hồi sinh tử. Chúng ta nếu như muốn cuộc thế của mình sống được an vui, sinh mệnh với được đánh tháo cuối cùng, đắc được đại tự tại, thì cần phải phá trừ chấp trước vào loại tôi và những gì mình đã sở hữu.

Điều thứ ba, tham sân si: nói từ 12 nhân duyên, vô minh là nguyên do của tham sân si mê, mà vô minh là vấn đề sót lại của mọi phiền não tham sân si mê trước đây, vô minh không phá trừ, thói xấu khó bỏ được, thì khó thoát ra khỏi luân hồi. Nếu chúng ta để những phiền não này chèo chống đời người của chúng ta, thì sẽ hại người hại mình, cuối cùng ắt sẽ phải đọa lạc vào ba ác đạo, thống khổ ko mang hồi kết. Vậy nên chúng ta cần phải tu tập Phật Pháp, dựng nên vũ trụ quan và nhân sinh quan được giảng trong Phật Pháp, thế thì đời người mới sẽ sống được hạnh phúc, mới mang thể ko giới hạn tiến bước trên tuyến phố nhân tình Đề tối cao.

Theo á châu tự do, điều thứ tư, hành vi bất thiện: gieo nhân bất thiện, chiêu cảm quả đắng. Các thứ này đều là nguyên tố tạo thành bất hạnh của đời người.

Từ khóa: a chau tu do. Có thể tìm hiểu thêm a chau tu do tại https://www.dkn.tv/




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét